Thứ Năm, 18 tháng 1, 2018

Đong đầy con ruốc Thủ Thiêm.

Không phải chùm khế ngọt sau hè, chính những con ruốc nhỏ thân bằng cây tăm, trắng tươi, dập dìu trên đầu con sóng, nước lợ gần cuối mùa gió chướng (ra giêng) đã nhen nhúm trong tôi một tình yêu quê nhà. Thường buổi trưa nước lớn, ruốc trôi lềnh bềnh thành vùng trên mặt sông Thủ Thiêm, cũng là lúc mọi nguời gọi nhau í ới : “Ruốc về rồi!”. Chỉ chờ có vậy, trai trẻ xóm tôi hò nhau mang tay lưới(Vải Mùng) ra sông, kéo ruốc. Điều đặc biệt là ruốc chỉ tụ tập trong thời gian ngắn rồi nhanh chóng tản đi, mấy ngày sau mới quay lại, nên để kéo được ruốc, phải chớp thời cơ.Kéo được ruốc về,có thể luộc ruốc rồi gói bánh tráng để ăn. Nhớ những buổi chiều quê, có cuốn bánh tráng ruốc bên bữa cơm nghèo mà sao ngon lành thế, ruốc quê hương mang vị ngọt thanh tao, không cao sang quí phái nhưng vẫn để lại trong lòng người thưởng thức dư vị ngọt lành đặc biệt, không thể nào quên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét